- Get link
- X
- Other Apps
- Get link
- X
- Other Apps
Hôm nay, tôi nhận được tấm vé boarding pass từ NASA. Chuyến bay Artemis II. Điểm đến: Vòng quanh Mặt Trăng.
Trên tấm vé ấy, tôi không điền tên thật của mình. Ở mục hành khách, dòng chữ hiện lên là: "Co Don Nhat Vu Tru".
Có lẽ, tôi không phải là người duy nhất từng nhìn lên bầu trời đêm và ước mình có thể tan biến vào đó. Có những ngày, trái đất này ồn ào và chật chội đến mức ta cảm thấy khó thở. Có những đêm, ý nghĩ muốn "dừng lại", muốn biến mất, hay nói trần trụi hơn là "muốn chết" cứ lởn vởn trong đầu. Không hẳn vì ta ghét cuộc sống, mà chỉ vì ta quá mệt mỏi với trọng lực của những nỗi buồn đang kéo mình xuống.
Người ta hay nói những người muốn tự tử là những người muốn đi xa nhất. Và còn nơi nào xa hơn, tĩnh lặng hơn vũ trụ ngoài kia?
Chiến dịch gửi tên lên Mặt Trăng của NASA, với nhiều người, chỉ là một trò chơi ghi danh thú vị. Nhưng với tôi, và có lẽ với cả bạn – những người đang mang trong mình một "hố đen" tâm lý – đây là một nghi thức.
Nghi thức của sự giải thoát tinh thần.
Chúng ta không thể (hoặc chưa thể) rời bỏ thân xác này để bay vào không gian. Nhưng cái tên của ta – đại diện cho sự hiện diện, cho cái tôi, cho cả nỗi cô đơn cùng cực nhất – sẽ được nén vào một chiếc ổ cứng nhỏ xíu, đặt trong tàu vũ trụ Orion, và phóng thẳng ra khỏi bầu khí quyển.
Nó sẽ đi qua 685.000 dặm. Nó sẽ bay vào vùng tối của Mặt Trăng. Nó sẽ trôi nổi trong sự thinh lặng tuyệt đối, nơi không có tiếng còi xe, không có áp lực đồng trang lứa, không có những lời phán xét và không có nỗi đau.
Tấm vé này, tôi coi như một phần đóng góp nhỏ bé cho hành trình của chính mình. Thay vì làm đau bản thân, tôi gửi một phần hồn mình đi viễn du. Thay vì biến mất vĩnh viễn, tôi chọn cách để nỗi buồn của mình được "hóa kiếp" thành một hành trình giữa các vì sao.
Khi con tàu Artemis II cất cánh (dự kiến vào năm sau), tôi sẽ nhìn lên trời và tự nhủ: "Ở trên đó, mình đang bay. Nỗi cô đơn của mình đang được ngắm nhìn vũ trụ rộng lớn, thay vì cứ mãi nhìn vào bốn bức tường chật hẹp."
Nếu bạn cũng đang cảm thấy mình là "Kẻ Cô Đơn Nhất Vũ Trụ", hãy thử gửi tên mình đi. Hãy để NASA mang gánh nặng của bạn đi một đoạn đường thật xa.
Để rồi chúng ta ở lại đây, nhẹ lòng hơn một chút, và tiếp tục sống để chờ ngày đón "nó" trở về.
Và biết đâu, khi nhìn từ Mặt Trăng xuống, nỗi buồn của chúng ta chỉ bé xíu như một hạt bụi lấp lánh mà thôi.
#NASA #ArtemisII #MentalHealth #ChuyenDiCuaNoiBuon #Space #Healing #CoDonNhatVuTru
- Get link
- X
- Other Apps



Comments
Post a Comment