Có ai đó đã nói, chúng ta đang sống trong thời đại kết nối nhất lịch sử loài người, nhưng nghịch lý thay, đây cũng là kỷ nguyên của những tâm hồn cô đơn nhất.
Bây giờ là 2 giờ sáng.
Thành phố ngoài kia đã bắt đầu thưa thớt tiếng còi xe, chỉ còn lại tiếng rì rầm của những tòa nhà chọc trời không bao giờ ngủ. Trong căn phòng 20 mét vuông này, chỉ còn lại tôi và thứ ánh sáng xanh nhợt nhạt hắt ra từ màn hình điện thoại.
Tôi thường tự hỏi, có bao nhiêu người ngoài kia cũng đang thức như tôi? Có bao nhiêu người đang trằn trọc giữa những ngổn ngang của tuổi trẻ, giữa áp lực phải thành công, phải "ổn", phải hòa nhập vào một thế giới đang xoay quá nhanh?
Tôi gọi cảm giác đó là "lạc lối". Không phải kiểu lạc đường vì không biết rẽ trái hay rẽ phải. Mà là kiểu lạc lõng ngay cả khi đứng giữa đám đông đang cười nói. Cảm giác mình như một phi hành gia bị bỏ quên, trôi dạt giữa 8 tỷ người, mang một tần số rung động khác biệt mà không ai bắt sóng được.
Chúng ta đeo tai nghe để trốn tránh tiếng ồn, chúng ta lướt mạng xã hội để thấy mình thuộc về một cộng đồng nào đó, nhưng rồi lại tắt máy với cảm giác trống rỗng hơn cả lúc bắt đầu.
Thế giới của tôi chỉ thực sự bắt đầu khi cánh cửa phòng khép lại, và những ngón tay chạm vào dây đàn.
Âm nhạc, và những con chữ viết vội này, là thứ ngôn ngữ duy nhất tôi tin tưởng. Ở đó không có phán xét, không có sự giả tạo. Khi một hợp âm vang lên, khi một dòng suy tư được viết xuống, tôi thấy nỗi buồn của mình được gọi tên. Nó không biến mất, nhưng nó trở nên đẹp đẽ và dễ chịu đựng hơn.
Trạm phát sóng nhỏ bé mang tên "Cô Đơn Nhất Vũ Trụ" này ra đời, không phải để than vãn về nỗi buồn. Nó là một nỗ lực—có phần tuyệt vọng nhưng chân thành—của tôi để gửi đi một tín hiệu vào không gian bao la ngoài kia.
Tôi muốn dùng âm nhạc thô mộc của mình, dùng những câu chữ vụng về của mình để làm một cây cầu. Tôi muốn tin rằng ở đâu đó ngoài kia, có một người cũng đang ngồi bên cửa sổ lúc 2 giờ sáng, nghe được giai điệu này và cảm thấy được ủi an.
Nếu bạn cũng là một kẻ lạc loài đang cố gắng phát sáng theo cách riêng của mình, thì chào mừng bạn. Bạn vừa tìm thấy trạm dừng chân của chúng ta.
Ở đây không hứa hẹn sự chữa lành ngay lập tức, nhưng hứa hẹn một sự lắng nghe chân thành. Hãy ghé lại đây khi thế giới bên ngoài quá ồn ào nhé.
— Từ một hành tinh cô đơn, gửi tín hiệu.


Comments
Post a Comment